I. LIÊN ĐOÀN TRƯỞNG, ANH CHỊ LÀ AI?
Mở đầu câu chuyện, xin kể:
"Có hai em Oanh Vũ mới vào Gia Ðình ít lâu, đứng trước sân chùa trong giờ sinh hoạt, hai em bàn công việc của từng người trong Gia Ðình mà em đã quan sát được:
Một em nói: Ðoàn trưởng của mình điều khiển xếp hàng giỏi ghê!
Các anh chị hướng dẫn nhiều đàn hơn, hay hơn — Một em khác tỏ ý kiến.
Các anh chị còn bày vẽ mình học nữa chứ!
Một em khác băn khoăn: À còn anh Liên Ðoàn trưởng nữa, không biết anh ấy làm gì? Anh ấy thì để làm gì?
Sau một lúc suy nghĩ, một em có vẻ lớn hơn tỏ vẻ hiểu biết hơn trả lời: Anh Liên Ðoàn trưởng thì để làm chủ lễ.’’
Câu trả lời của em Oanh Vũ kia không hẳn là không duyên cớ, có ai thấy anh Liên Ðoàn trưởng trực tiếp làm gì với đoàn sinh đâu? Ngoại trừ chủ lễ?
Nhận xét trên của các em Oanh Vũ đặt vấn đề cho chúng ta suy nghĩ: Vai trò của Liên Ðoàn trưởng trong Gia Đình, nhiệm vụ của anh là gì trong sứ mệnh giáo dục các em?
Chẳng lẽ giáo dục các em mà chỉ có việc làm chủ lễ? Thế thì tại sao anh không trực tiếp giáo dục đoàn sinh mà vẫn hoàn thành công tác giáo dục của mình? Vị trí anh ta ở đâu?
Nếu ví GÐPT như con tàu đang chạy trên biển cả mà máy móc, nghĩa là sức mạnh đẩy con tàu tiến tới, là Ban Huynh trưởng. Thế thì Liên Ðoàn trưởng đóng vai trò gì đây? Thưa, chính là thuyền trưởng. Anh đứng trên buồng chỉ huy với tấm bản đồ và kim chỉ nam, kiểm soát cho con tàu đi đúng hướng, máy móc toàn hảo để tiến đến bến đã định.
Người ta sẽ thấy ít khi thuyền trưởng xuất hiện (em Oanh vũ hiểu lầm là có lý do đấy chứ?)
Nói như vậy để nhắc rằng, chúng ta chẳng phải cần làm tất cả mọi việc, giỏi mọi mặt, và nếu chúng ta có ý tưởng tự mình làm lấy mọi việc, chúng ta sẽ không thể nào vừa đồng thời ở buồng chỉ huy và vừa ở trong buồng máy được.
Mà suy cho cùng, máy chạy cần xăng dầu, nhưng có ai thấy xăng ở đâu?
Thế thì, trong GÐPT, Liên Ðoàn trưởng, anh là ai?
Là người lãnh đạo công việc của Ban Huynh trưởng, là kết hợp, lôi cuốn, huấn luyện tổ chức, đôn đốc kiểm tra. Anh lãnh đạo, điều hành Ban Huynh trưởng thực hiện nhiệm vụ giáo dục đoàn sinh thông qua các Huynh trưởng cộng sự.
Cũng bởi là người lãnh đạo với những trách nhiệm của nó, anh dễ dàng hiểu biết về "sự lãnh đạo" và "lãnh đạo trong một hệ thống lãnh đạo". Do đó, anh cũng chính là người chịu sự lãnh đạo — Chịu sự lãnh đạo của ban tổ chức, của cấp trên và chịu sự lãnh đạo của ý chí tập thể Ban Huynh trưởng. Dĩ nhiên, anh là người lãnh đạo chứ đâu phải "thủ lĩnh" hay "đại ca"?
Và vì là người lãnh đạo, người ban hành quyết định, anh chính là người chịu trách nhiệm về toàn thể công việc trong Gia Đình, từ việc nhỏ đến việc lớn, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc.
Liên Ðoàn trưởng phải chịu trách nhiệm không những với Ban Hướng dẫn Tỉnh (Miền), với Ban Huynh trưởng, với đoàn sinh của mình mà còn với tổ chức GÐPT Việt Nam. Với ý thức trách nhiệm đó Liên Ðoàn trưởng mới có thể hoàn thành "trách nhiệm nặng nề" trên.
Người ta nói: "Trong một tập thể, muốn biết ai lãnh đạo, cứ việc hỏi xem, trong trường hợp thất bại, ai phải là người chịu trách nhiệm.’"
Là người điều hành, chứ không chỉ điều khiển, chỉ huy... cai trị.
Liên Ðoàn trưởng — người điều hành, người lãnh đạo — khác với người chỉ huy ở chỗ không phải ra lệnh cho mọi người thi hành để đạt đến mục đích — vì nó phản lại tinh thần giáo dục — nhưng anh phải gây ảnh hưởng đến mọi Huynh trưởng cộng sự để anh em cùng chia sẻ với mình, hợp tác với mình để đạt đến mục đích chung mà mọi người đã tự nguyện chọn lựa.
"Giá trị của người lãnh đạo không phải ở những gì anh ta làm ra mà ở những thứ anh khiến người khác tạo ra và ảnh hưởng của anh đối với họ."
Chúng ta phải nhớ rằng, chúng ta đang lãnh đạo một tập thể có lý tưởng, có khả năng tự hoàn chỉnh chứ không phải là một tập thể ngu ngơ lúc nào cũng phải cầm tay chỉ việc.
Liên Ðoàn trưởng còn là một nhà giáo dục: Là người lãnh đạo Ban Huynh trưởng hoàn thành công tác giáo dục đoàn sinh. Trước hết và trên hết: Liên Ðoàn trưởng phải là một "Nhà giáo dục".
Bản thân Liên Ðoàn trưởng phải là một phương tiện giáo dục từ tác phong, cử chỉ, từ lời nói đến hành động, cung cách làm việc, đối xử. Từ quan điểm đến biện pháp thi hành. Nhất cử, nhất động đều thể hiện "tính giáo dục".
Liên Đoàn trưởng phải am tường kiến thức giáo dục, từ mục đích giáo dục, nền tảng giáo dục, đường lối, lý thuyết, đối tượng, phương pháp giáo dục, tâm lý giáo dục, phương tiện giáo dục, chương trình giáo dục của GÐPT.
Liên Ðoàn trưởng luôn tâm niệm mục đích chính của GÐPT là giáo dục và giáo dục theo tinh thần Phật giáo và từ đó, mọi nỗ lực của chúng ta phải hướng về mục đích chính đó.
Có như vậy Liên Ðoàn trưởng mới hướng dẫn anh em đi đúng đường, phân biệt đâu là phương tiện, đâu là cứu cánh, mục đích. Mọi hình thức sinh hoạt, mọi hoạt động của Gia Đình, mọi biện pháp áp dụng đều không thể phản lại mục đích giáo dục đoàn sinh và tự giáo dục chính mình.
Liên Ðoàn trưởng không thể vì những kết quả tốt đẹp trước mắt hay của một hoạt động, một công tác hấp dẫn nào đó mà chọn những phương tiện, thi hành những biện pháp phản lại lý tưởng ban đầu. Chúng ta phải luôn trung thành với lý tưởng đó, lý tưởng mà nhờ đó GÐPT đã hình thành, đã lớn mạnh và đã "thọ" đến ngày hôm nay, hơn nửa thế kỷ.
"Gia Ðình Phật Tử là một tổ chức giáo dục và chỉ làm một tổ chức giáo dục trong Giáo hội, vì giáo lý ấy có đủ 3 điều kiện cần thiết để đào tạo con người theo đúng nghĩa của nó: phần tình cảm (Bi) phần lý trí (Trí) phần chí dũng (Dũng). Thiếu một trong ba phần ấy, con người chưa phải là con người. Ba phần ấy, cần phải được phát triển bằng nhau và cho đến cùng độ để xứng với con người luôn luôn tiến bộ. Chúng tôi vì mục đích giáo dục mà lựa Phật giáo làm nền tảng, chứ không phải vì Phật giáo mà lôi kéo thanh niên. Ðạo là một con đường, một phương tiện mà con người mới thật là mục đích..." (Trích diễn văn của Trưởng Ban Hướng Dẫn TP, Ðọc nhân lễ Phật đản 2496).
Bao nhiêu lời ấy, đủ làm kim chỉ nam cho công tác lãnh đạo giáo dục trong GÐPT rồi.
Rõ ràng những tư tưởng chủ đạo ấy đã nêu rõ mục đích sáng ngời, miên viễn của tổ chức chúng ta: Giáo dục là cứu cánh, mục đích là con người.
Ðối với chúng ta lúc này, đôi khi vì quá bận bịu công việc gia đình, những khó khăn vì thời cuộc những biện pháp có tính cách sống còn của tổ chức đủ làm cho chúng ta tràn ngập từ tuần này sang tuần khác, chúng ta đã có thể đã buông trôi và chìm dần trong khó khăn hiện tại mà quên đi mục đích thực sự của phong trào.
Chúng ta phải luôn cảnh giác về sự lẫn lộn giữa mục đích và phương tiện — sự lầm lẫn này cộng với sự nhiệt tình chỉ dẫn chúng ta biến GÐPT thành một lực lượng — chúng ta quả tình không có tham vọng cũng như không có ý định đoàn ngũ hoá trẻ con.
Vả lại, trong lúc khó khăn, lý tưởng nào có thể thuyết phục người khác, những kẻ không đồng tình với chúng ta vì lẽ này hay lẽ nọ, bằng lý tưởng giáo dục?
Xác định được vị trí, vai trò, và hướng đi chúng ta sẽ thành công được nửa đường rồi đó. Ðức Phật sẽ gia hộ chúng ta.
II. LIÊN ĐOÀN TRƯỞNG, ANH CHỊ LÀ NGƯỜI THẾ NÀO?
Nhận một trách nhiệm trong một tập thể giáo dục thanh thiếu niên như GÐPT. Không phải chỉ vì giáo dục trẻ mà chính là cũng tự giáo dục mình — tự hoàn chỉnh lấy mình — tự luyện lấy những đức tính cần thiết trong công việc của một Liên Ðoàn trưởng.
Tư cách của một Liên Ðoàn trưởng, trước hết phải là tư cách của một Huynh trưởng, một Đoàn trưởng, điều này đã rõ — Trách nhiệm Liên Ðoàn trưởng đòi hỏi người nhận trách nhiệm phải có một tư cách tốt hơn, đặc thù hơn, sâu đậm hơn: đó là "Tư cách lãnh đạo". Một khả năng tổng quát hơn: "khả năng lãnh đạo".
Nói ra, kể ra những đức tính thật dễ dàng, nhưng đạt được phải bằng một công phu tự tu luyện lâu dài, gian khổ. Chúng ta nhận lấy trách nhiệm Liên Ðoàn trưởng, chúng ta phải thấy rằng mình được may mắn có được một hoàn cảnh tốt, những duyên lành để tự luyện các tính tốt đó.
Un đúc lâu dài trong tổ chức GÐPT, hẳn chúng ta đã huân tập được nhiều đức tính, những khí tính đó không xa ngoài 3 đức tính cơ bản: Bi — Trí — Dũng, phù hợp với 3 yếu tố tạo nên con người: Tình cảm, lý trí và ý chí.
Yếu tố tình cảm (BI) sẽ thúc đẩy anh muốn làm Liên Ðoàn trưởng — Muốn làm công tác giáo dục — Muốn đem lợi lạc đến cho mọi người, chứ không vì lý do nào khác. Ðộng cơ thúc đẩy anh nhận lãnh trách nhiệm Liên Ðoàn trưởng chỉ vậy và chỉ vậy mà thôi.
Yếu tố lý trí (TRÍ) sẽ giúp chúng ta biết làm. Biết làm Liên Ðoàn trưởng.
Yếu tố ý chí (DŨNG) sẽ khiến chúng ta dám làm. Dám làm Liên Ðoàn trưởng.
1. TÌNH CẢM: BI
Chúng ta tự hỏi, chúng ta có thành thật yêu mến, gắn bó với tổ chức không? Có thật sự yêu mến các em không?
"Công tác giáo dục là một nghệ thuật khó khăn và tế nhị. Nó cần phải có một ít kiến thức, một ít kinh nghiệm, một phần khả năng, nhiều lương tri, nhiệt tình và nhất là vô lượng tình thương.’’
Yêu trẻ không phải làm kẻ cả, đứng ở vị trí bề trên mà ban phát tình thương cho chúng, chúng ta nhiều khi nên hoà mình với chúng để truyền cho chúng tin yêu cụ thể, phải giữ tinh thần trẻ trung đầy nhựa sống, dù mái tóc đã điểm sương, để làm mất đi khoảng cách tuổi tác — Michelot cho rằng: "Giáo dục là một thứ tình bằng hữu."
Và trong tổ chức chúng ta, cái mà chúng ta thường gọi đùa "Anh ông nội", "anh ông ngoại" cũng với mục đích này.
Ðối với Ban Huynh trưởng, những anh em cộng sự: Chúng ta có thành thật muốn giúp cho mọi người cùng đạt tới một cứu cánh chung tốt đẹp cho chính họ hay không?
Chúng ta có muốn tất cả anh em Huynh trưởng trong Gia Đình đều có cơ hội cống hiến sức lực của mình cho mục đích chung? Và cùng nhau thăng tiến?
Chúng ta có thành thật yêu mến họ — chính họ — cả nết tốt lẫn tính xấu. Chứ không phải yêu mến thành quả của họ đã đạt được, cho thành tích của anh?
Chúng ta có đủ rộng lượng để bao dung các ý kiến khác biệt, các cá tính — có đủ khiêm tốn và phục thiện để học ở anh em khác bằng cách sẵn sàng nghe ý kiến của họ?
Chúng ta có thành thật quý trọng và chú ý đến nhân cách của từng người và tự đặt mình vào địa vị của họ mà xét đoán, cũng như đối xử với mọi người theo một cách riêng mà không giả dối không?
Chúng ta có chia sẻ mọi niềm tự hào cũng như mọi lo toan cho tất cả anh em để họ có chung niềm tự hào đã đóng góp công sức vào sự nghiệp chung?
Chúng ta có quan tâm — trong khi lãnh đạo — chúng ta cùng một lúc tạo thêm những người lãnh đạo khác để giúp đỡ mình hay để thay thế mình — chứ không phải tạo ra những người thừa hành để sai khiến bằng những thủ đoạn, mị dân hay cưỡng lý?
Chúng ta có giành hết, ôm đồm hết mọi công việc để tự tạo hào quang cho mình, mong muốn bản thân trở thành thần tượng hay chúng ta biến thành ‘‘anh hùng cá nhân’’ chưa?
Cuối cùng chúng ta có xem việc lãnh đạo — trách nhiệm Liên Ðoàn trưởng — như một cơ hội phục vụ? — Chúng ta yêu "nhiệm vụ Liên Ðoàn trưởng" hay yêu "chức vụ Liên Ðoàn trưởng"?
Trên đây là tất cả những vấn nạn mà bất cứ Liên Đoàn trưởng nào có lương tâm điều phải tự đặt ra và phải tìm được những câu trả lời thích đáng, sau khi đã hành xử nhiệm vụ Liên Đoàn trưởng tại Gia Đình mình. Người Liên Ðoàn trưởng cũng phải đặt lại những câu hỏi này trong một tháng, một năm, hay nhiều năm sau. Tới lúc đó chúng ta sẽ có nhiều nghi vấn khác nữa để tự đặt ra cho mình. Ðiều này rất tốt mà nhờ đó mà người Liên Ðoàn trưởng lúc nào cũng hiểu được mình đang làm gì và tại sao mình lãnh trách nhiệm đó.
Những điều này có vẻ nghiêm khắc, nhưng người ta vẫn nói rằng có tự nghiêm khắc mới lãnh đạo — nhất là lãnh đạo một tổ chức giáo dục, tự nguyện.
2. Ý CHÍ: DŨNG
Về ý chí, có 3 đức tính cần rèn luyện: Lòng tin — Tự chủ và Quyết đoán.
Làm giáo dục, phải tin tưởng ở Phật tính nơi mỗi con người — ở khả năng thay đổi, hướng tới chân — thiện — mỹ của mỗi con người — Tin ở Ðức Phật và giáo lý của Ngài, ở nguyên lý, và phương pháp giáo dục của Ngài qua chính đời sống của Ngài.
Phải tin vào công việc đang phụ trách, nhiệm vụ đang hoàn thành mà tổ chức GÐPT giao phó.
Tin ở mục đích GÐPT, tin ở đường lối, khả năng lãnh đạo của tổ chức — Tin ở anh em Huynh trưởng cộng sự với mình.
Phải tin ở chính mình, ở sức cố gắng tiến tới. Chúng ta nêu gương cho anh em không phải ở con người tài ba mà gương của một con người bình thường luôn luôn gắng sức làm tốt nhiệm vụ của mình.
Không sợ lỗi lầm, điều đáng xấu hổ và sẽ không thuyết phục được ai nếu dùng lý luận quẩn quanh để bào chữa cho mình, tệ hại hơn lại tìm cách đổ thừa lỗi lầm của mình cho anh em Huynh trưởng khác.
Ðừng sợ hãi vì đã lầm lẫn, một khi đã mắc phải lỗi lầm, hãy thành khẩn nhìn nhận và tìm thấy bài học quý giá qua những lỗi lầm đó. Lòng tín nhiệm của anh em sẽ được củng cố qua nỗ lực của chúng ta trong việc sửa chữa những thất bại của chính mình.
Cố gắng học hỏi nơi những người khác, cố gắng trở thành một con người tốt hơn trong khi vẫn giữ bản sắc của mình; nhưng đừng bắt chước như những con khỉ. Anh em rất bén nhạy trong việc khám phá ra sự giả hình và chẳng để cho ai lường gạt bằng những hành vi "nặng phần trình diễn" — Chúng ta chỉ nhận được sự lố bịch thay vì thán phục khi cố gắng bắt chước bộ mặt nhăn nhó của Tây Thi.
Ðừng cố gắng chứng tỏ "ta đây" luôn sáng suốt, luôn tài ba vì lẽ đơn giản là "hữu xạ tự nhiên hương". Và lại, lòng tin cậy yêu thương của mọi người đặt nơi ta đâu phải bởi chúng ta là người đã hoàn chỉnh, không sai sót! Nếu vậy người ta yêu cái máy tính điện tử sướng hơn.
Lòng tin tưởng trên đưa đến lòng tự hào về nghĩa vụ của mình. Lòng tự hào này giúp chúng ta vững tin để hoàn chỉnh nhiệm vụ (tự hào có vẽ giống hãnh diện nhưng không phải tự mãn tự kiêu). Tự chủ để biết mình kiên nhẫn, bền bỉ chịu đựng hoàn cảnh (về người cũng như về vật) để đạt đến kết quả cuối cùng vì biết mình phải đạt tới và có trách nhiệm phải đạt tới kết quả đó.
Tự chủ khiến chúng ta có thể làm gương mẫu cho mọi người về kỷ luật, về sự gắng sức không ngừng để cầu tiến.
Ðức quả quyết làm nổi bậc vai trò người Liên Ðoàn trưởng — người lãnh đạo — trong các lúc khó khăn nguy biến. Khi mọi người bối rối phân vân không dám quyết định vì không có khả năng phán đoán, không đủ tự tin hay không dám lãnh trách nhiệm về hậu quả của những quyết định khó khăn đó.
Sự rèn luyện tình cảm, ý chí — Bi và Dũng — tạo cho Liên Ðoàn trưởng một tinh thần cao quý và hiếm hoi: Tinh thần trách nhiệm và dám chịu trách nhiệm.
3. LÝ TRÍ: DŨNG
Như đã nêu trên người Liên Ðoàn trưởng phải có khả năng quyết đoán — nhưng không phải quyết đoán một cách bừa bãi, bướng bỉnh, mà phải đặt trên cơ sở lý trí, kiến thức, óc phán đoán, suy xét, nhận định, chọn lựa. Nói chung: Sáng suốt.
Do đó ngoại trừ những kiến thức chung cơ bản (Ngũ minh) chúng ta cần rèn luyện những khả năng chuyên biệt: Khả năng lãnh đạo.
Khả năng thứ nhất là sáng kiến: sáng kiến đòi hỏi phải có óc tưởng tượng và biết lo xa để trù liệu trước những khó khăn, trở ngại và nghĩ ra cách đối phó.
Sáng kiến hiểu theo nghĩa khiêm tốn là biết thích ứng với hoàn cảnh, biến chế phương tiện hay cơ cấu phù hợp với nhu cầu mới, hoàn cảnh mới, công tác mới.
Một nhiệm vụ không kém quan trọng của Liên Ðoàn trưởng là "thi hành các chỉ thị của Ban Hướng dẫn" điều này buộc người Liên Ðoàn trưởng phải có khả năng hiểu rõ các chỉ thị từ cấp trên. Sự hiểu biết này theo hướng ăn khớp với mục đích tối hậu của GÐPT. Do đó khả năng hiểu biết sâu sắc về những vấn đề thuộc tính lý tưởng, mục đích, cứu cánh của tổ chức cũng như về sứ mệnh của GÐPT — để hiểu rõ và áp dụng tinh thần chỉ thị đúng hướng, đúng đường.
Việc tham dự các trại huấn luyện, các khoá học thường kỳ không thể thiếu được trong việc bồi dưỡng khả năng này.
Khả năng phân tích một vấn đề, nhận xét một hoàn cảnh để từ đó rút ra những kết luận, căn cứ vào đó có thể lập thành một kế hoạch hợp lý khả thi.
Khả năng tạo một tổ chức thích hợp để thực hiện một kế hoạch, trong đó có việc lựa chọn và phân công tác cho Huynh trưởng đảm nhiệm một phần hành công việc hợp khả năng, hoàn cảnh cho từng người để đạt hiệu quả cao nhất.
Óc thực tế: Người ta nói rằng: "Người lãnh đạo có cái đầu trên mây nhưng đôi chân ở dưới mặt đất".
Trong khi "cái đầu trên mây" luôn luôn hướng về lý tưởng, mục đích để định hướng; "đôi chân ở mặt đất" — óc thực tế — bắt chúng ta luôn luôn tìm hiểu, suy xét để biết chính xác về hoàn cảnh hiện có, khả năng của từng người, phương tiện có thể sử dụng được, để từ đó đặt một kế hoạch khả thi, chương trình thích hợp đưa công việc đến thành công.
Óc thực tế trong suốt cuộc đời Ðức Phật từ lúc nhỏ đến khi xuất gia, càng tỏ rõ hơn trong thời gian Ngài truyền bá Chánh pháp là một bài học vô tận mà chúng ta chiêm nghiệm.
Thiếu khả năng này, chúng ta nhiều khi say sưa lý tưởng, thuần lý, dẫn đến những tư tưởng cực đoan, những hành động quá khích, đánh rơi mục đích chính mà ta đang theo đuổi — "Tính cực đoan thường phản lại cứu cánh đang tôn thờ.’’
Hãy hết sức đơn giản, nếu không chúng ta sẽ bị tràn ngập bởi những chi tiết không vừa ý, chìm đắm trong những thủ tục hành chính rườm rà vô bổ, tạo điều kiện cho thói vô trách nhiệm, thiếu tinh thần cộng tác và lòng tin cậy đã bị xói mòn".
Quy chế trong tổ chức GÐPT được thiết lập để hỗ trợ công cuộc giáo dục chứ không phải để ngăn cản công việc.
Giao tế: Liên Ðoàn trưởng còn phải biết rõ tâm lý của anh em trong Gia Ðình và các phản ứng của họ. Người ta hỏi vị chủ tịch Tổng Giám đốc Công ty General Motor (một hãng chuyên sản xuất máy móc, động cơ): — Có lẽ Ngài giỏi về máy móc lắm? Ông ta trả lời: "Ờ, máy móc thì tôi cũng biết chút ít, nhưng con người thì tôi biết rành hơn."
Biết cách nói làm sao cho mọi người hiểu mình và phấn khởi cống hiến, đem sức mình để dạy dỗ các em, chứ không phải để anh em phục vụ mình — Khi chúng ta có ý nghĩ như vậy, chính là lúc uy tín chúng ta gãy đổ.
Nói đến uy tín là nói đến sự tin cậy của anh em Huynh trưởng đối với chúng ta — Sự tin cậy còn tạo ra bởi sự giữ lời hứa, do đó chỉ nên hứa ít thôi. Không có gì làm hại đến uy tín của chính mình bằng cách nói mà không làm, đẻ ra mà không thực hiện.
Kiến thức tổng quát: Ðiều quan trọng tạo ra một Liên Ðoàn trưởng có uy tín, biết quyết định đúng là chúng ta phải tỏ ra là người có thẩm quyền về mọi phương diện trong lĩnh vực chuyên môn. Do đó chúng ta cần phải biết rõ ràng về tổ chức, phương pháp, phương tiện của tổ chức các vấn đề chuyên môn để chúng ta có thể phân phối thúc đẩy mọi người và trả lời các câu hỏi, các thắc mắc phân vân của anh em một cách rõ ràng, mau lẹ. Tuy nhiên, Liên Ðoàn trưởng không bắt buộc phải rành rõ xuất sắc về tất cả các bộ môn từ Phật pháp đến chuyên môn, từ tổ chức đến thực hiện, v.v... Ðiều này anh em Huynh trưởng đã mỗi người một tay, mỗi người một tài năng giúp đỡ. Nhưng anh có bổn phận phải biết những điều chính yếu, nguyên lý của vấn đề, tinh thần bộ môn đủ để điều động các anh em, phán đoán đúng sai, phải trái, nên làm hoặc không nên làm.
Rèn luyện năng lực lãnh đạo: Chúng ta hy vọng có một Ban Huynh trưởng có năng lực - đúng thôi nhưng năng lực của anh chị em có được phát triển đúng hay không, có được bồi dưỡng tốt hay không, có được đánh giá đúng hay không tuỳ thuộc vào năng lực của chính bản thân chúng ta.
Năng lực lãnh đạo được hiểu một cách khiêm nhường là: — Năng lực phát hiện, thu hút năng lực:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét